Thơ Thẩn !

Nhớ về …!

Nhớ không dám gọi
Ngủ chẳng dám mơ

Ngỡ tình trăm năm
Chỉ dài một phút
Tuởng nắng lên xanh
Nhưng mưa rét buốt
Niềm vui trong anh
Từng ngày ngập lụt
Đường xa hun hút
Mình anh đi về
Không cần người gặp
Chia sẻ đôi câu
Từng ngôi sao mọc
Lẻ loi nguyện cầu

Mưa và anh

Mưa làm anh nhớ lắm về em!
Em ảo ảnh hiện ra rồi tan mất
Làm mưa kia ướt hêt nửa tâm hồn!
Em run lạnh bờ môi em run lạnh!
Anh không làm em ấm được tội không?
Em ở đâu? Nói đi em ơi?
Bao câu hỏi hiện ra rồi ngơ ngác
Cuối cùng là mưa lạnh cả phía anh

Sẽ về đâu ?

Ai vô tình để đêm về ta khóc
Nhói trong lòng, cơn xoáy lốc nơi tim
Sầu lửng lơ nghe lá rụng bên thềm
Ta cúi mặt mắt buồn ươn ướt đỏ

Chẳng trách người, vốn tình ta bé nhỏ
Vẽ yêu thương, khung ân ái chửa tròn
Nên ơ thờ, tô nhạt những màu son
Ta trằm mặc ngậm ngùi soi gương vỡ

Sự ơ hờ, khiến lòng kia bở ngỡ
Muốn sẻ chia nhưng đã được những gì
Ôm hững hờ, cho lệ ứ bờ mi
Thì căm nín, cố kiềm cơn bức rức

Nổi sợ hãi, bao lo âu cùng cực
Ngày mai này, rồi sẽ biết về đâu ?
Ta nghi ngại, với bao mối u sầu
Cần người hiểu, cảm thông trong giây lát

Anh nhớ em

Em thấy không ?
Gió lạc mất nhau rồi
Tìm hoài.. trên phố…
Chiều
Loang lổ cơn giông….

Anh ngồi đợi ngày bão đi qua
Tự hỏi mình
Sao chiều nay nụ cười bình yên thế
Những giọt mưa oằn mình thở xuống hiên nhà lặng lẽ…
Có phải..
Vì anh không còn yêu ???

Anh gom hết những vụn vặt của ngày
Anh gom hết lời ca của những người say
Cũng chẳng dối được trái tim mình
Rằng..
Anh nhớ em !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s